Bài Học về Tư Duy Giàu Có

Một người nghèo chạy tới trước mặt Thượng Đế trách móc rằng xã hội này không công bằng.

Có một câu chuyện kinh điển như sau: 

Một người nghèo chạy tới trước mặt Thượng Đế trách móc rằng xã hội này không công bằng. 

Người giàu mỗi ngày đều thảnh thơi tự tại nhưng thu lại được một đống ngân phiếu, còn bản thân ngày nào cũng vất vả khổ sở nhưng lại chẳng được bao nhiêu đồng. 

Thương Đế hỏi, phải như nào thì ngươi mới thấy công bằng? 

Người nghèo nói, để người giàu nghèo như chúng con, làm những việc như chúng con, nếu họ vẫn có thể giàu có như vậy, vậy thì con sẽ thôi oán than. 

Vậy là, Thượng Đế để người giàu biến thành người nghèo, đồng thời chia cho họ mỗi người một quả núi. 

Mỗi ngày có thể đào than đá đem đi bán lấy thực phẩm để sinh tồn, thời gian là 1 tháng. 

Người nghèo quen làm những việc lao động chân tay nên rất nhanh đã đào được một xe than, kéo lên thị trấn bán rồi mua rất nhiều đồ ăn ngon về nhà. 

Người giàu bình thường làm ít công việc tay chân nên phải mất một ngày mới đào được một xe than, kéo đem đi bán, nhưng lại chỉ mua vài cái bánh bao về, tiền còn thừa dành dụm lại. 

Những ngày tháng tiếp theo, người nghèo tiếp tục đào than đem đi bán rồi mua đồ ăn ngon về, sống rất tự tại. 

Còn người giàu dùng tiền còn thừa của ngày thứ nhất thuê hai người về giúp mình đào than. 

Chỉ trong một buổi sáng, hai người làm thuê đã đào được mấy xe than. 

Người giàu mang than đi bán, rồi lại tiếp tục thuê thêm chục người nữa về đào than cho mình. 

Chưa đầy nửa tháng, than đã được người giàu đào hết, nhân công đào than dưới trướng có tới hàng chục người. 

Tiền tất nhiên nhiều hơn của người nghèo rất nhiều lần, lại còn làm thêm được nhiều việc khác, người giàu lại biến thành người giàu. 

Bạn đang nghĩ sao?

Người giàu sẽ dùng tiền đúng chỗ, dùng tiền sinh tiền, chứ không phải chỉ tiêu tiền để hưởng thụ.

Giàu vẫn hoàn Giàu , còn Nghèo, nếu không thay đổi tư duy mới thì mãi vẫn hoàn Nghèo